Tiếng chim én bay quanh cửa sổ và bờ kè, nơi ở của các học giả với tay áo xăm trổ tụ tập trong hội trường.Bạn nghịch cây kế và tiến về phía trước, xách chiếc thúng tre và thổi sáo.Tôi đi hái trà trên núi đá nặng nề, trong căn phòng khiêm nhường có sấm sét và dòng chữ.Một mình anh ăn mặc chỉnh tề, có hai ba đĩa đồ ăn kèm, ngoài cửa dán một lá bùa để tăng thêm niềm vui.Du khách quây quần bên nhau múc canh, chợ nhộn nhịp tràn ngập tiệc chay.Nghiên mực bắt đầu dùng để viết, mùi thơm của gạo đọng trong hầm.Rượu ức chế tinh chất, tăng hương thơm, đọc chữ văn càng tăng hứng thú.Buổi trưa, ve sầu ríu rít đuổi theo đom đóm bay, thời tiết sợ hạn hán.Bị nhấc lên khỏi áo mưa và câu cá, một con cá và hai người trở thành từng mảnh, tiếng nhạc và tiếng nhạc tiết lộ kế hoạch, ngàn chữ uốn khúc.Chúng ta phải ghi nhớ bài học trong quá khứ: quân kiêu ngạo sẽ bị đánh bại và ngựa của họ sẽ vấp ngã.Các em học sinh thân mến, các em vẫn cần phải cẩn thận và nghiêm khắc với chính mình.Kiểm soát trái tim của bạn và lái nó!Những đường gân lặng lẽ của lá, lòng cỏ tràn đầy sức sống và hứng thú!Mồ hôi đẫm mồ hôi, tôi thức dậy sau giấc mơ ngọt ngào về dâu tằm.Khi mưa tạnh và lòng tôi bình yên, mọi thứ đều tĩnh lặng. Con đường tàn nhẫn nhưng đầy tình cảm.Không có đám mây trên bầu trời quang đãng. Cày được ngàn dặm thì hạnh phúc cả đời!Thì thầm thường dẫn đến những điều xấu xa. Hãy nhớ đừng cố ý về điều tốt hay điều xấu. Bị cám dỗ và khoan dung là chìa khóa.