Tôi gặp cỏ lau vào một ngày mùa thu khi mọi hào nhoáng đã bị cuốn trôi.
Dưới bầu trời cao, cơn gió thu ảm đạm mang theo những thăng trầm của cuộc đời, ập đến như những đợt sóng.
Tôi không thể quay đầu lại, không thể từ chối lời dặn dò của một ông già đã từng chịu nhiều đau khổ: tính quyết đoán, kiên trì và kiên định.
Tôi đã đọc vô số người, trải qua cảm giác bình yên lạnh lẽo và ấm áp, đứng trong tư thế tách biệt.
Gân lá ngưng tụ như năng lượng kiếm, lộ ra các mép sắc bén, tập trung chặt chẽ xung quanh những chùm đuốc đang cháy.
Nó ngay lập tức đốt cháy dây thần kinh đã mất từ lâu của tôi.
Sức nóng hồi phục bắt đầu dâng trào và lan rộng trong dòng máu sắp nguội đi.
Đến gần bãi cỏ lau và bước vào cơn gió mùa thu dồn dập.Khi vạn vật đang dần héo tàn, hãy bén rễ vào mảnh đất cằn cỗi.
Hãy hướng niềm đam mê và niềm tự hào của bạn như ngọn lửa lên trời.
Đến gần thảm cỏ lau và đi theo con đường thời gian, tôi đã định sẵn sẽ bỏ qua những loài hoa cỏ mỏng manh dọc đường.
Định phớt lờ những chiếc lá rơi bay tứ phía trong khi vội vã chạy trốn.
Từng bước một, chúng ta tiến sâu hơn vào vùng hoang dã và vào sự khắc nghiệt của số phận.
Khi tôi thẳng lưng và nhìn kỹ, tôi có thể nghe rõ âm thanh giòn tan của xương khớp trong cơ thể mình.
Ôi, hãy đến gần đám cỏ pampas và bước vào lòng đám cỏ pampas.
Hãy là bạn tốt nhất của nhau!
Dưới sức mạnh của gió và sương kiếm, họ an ủi nhau, truyền nhiệt và tưởng tượng về một tương lai tốt đẹp hơn.
Hãy cùng nhau bước đi trong những năm dài.
Từ mùa xuân đến mùa thu.Từ mềm đến cứng.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!