Kể từ vụ tai nạn ô tô cách đây 30 năm, mẹ tôi chưa bao giờ rời khỏi hạt nhỏ nơi chúng tôi đang sống. Mãi đến mùa thu năm ngoái, tôi mới đưa cô ấy lên thành phố kiểm tra sức khỏe, cuối cùng cô ấy cũng được nhìn thấy thế giới bên ngoài.Dù mẹ tôi đã không còn suy nghĩ nhạy bén nữa, không bao giờ dám để tôi đi quá xa nhưng dù tôi có ra ngoài lấy thuốc lâu cũng sẽ kích động.Nhưng tôi có thể thấy rằng cô ấy vẫn tỏ ra rất quan tâm đến những tòa nhà cao tầng và các siêu thị lớn trong thành phố. Cô thích thú ngắm nhìn mọi danh lam thắng cảnh như Văn phòng Thống đốc, Hồ Liên, và Daci Pavilion.Tôi nghĩ rằng bà, đã hơn bảy mươi tuổi, có thể đã hoàn toàn quên mất rằng khi còn nhỏ bà đã từng dẫn tôi đi tham quan những danh lam thắng cảnh này và giải thích cho tôi không biết mệt mỏi.
Im lặng nhìn gương mặt vui vẻ của mẹ, đôi mắt tôi chợt ươn ướt mà không hề hay biết, trong lòng dâng lên một nỗi cay đắng khó tả.Câu nói xưa rằng vợ muốn ủng hộ nhưng không được hôn, không hiểu sao lại hiện lên trong đầu tôi.Trong đầu tôi chợt nảy ra một ý tưởng: Sao không đưa mẹ đi du lịch trong vài năm tới?Đúng vậy, trong cuộc sống thực tế của chúng ta, có rất nhiều người đàn ông không tiền bạc, địa vị nhưng lại rất tình cảm và có trách nhiệm. Họ đi xe ba bánh hoặc đẩy một chiếc ô tô nhỏ và đi du lịch vòng quanh thế giới cùng cha mẹ già. Tôi muốn đi cùng họ.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!