Tin nhắn / Đinh Thái Như
Một con đường trải dài ở góc đời, nối với dòng sông trong vắt, như máu chảy, một nỗi hoài niệm dai dẳng luôn khó buông bỏ.
Làng là nguồn gốc của sự sống. Đã bao lần bị ánh nắng chói chang xóa đi, giống như nỗi nhớ của màn đêm, dấu vết của thời gian luôn khó phai mờ.
Ngày tháng như chiếc đồng hồ cũ treo trên cây châu chấu. Gió sương năm tháng ghi trên những thăng trầm của vỏ cây. Lần nào đọc cũng rưng rưng nước mắt.
Suona trôi dạt không thể giải thích được niềm vui nỗi buồn của làng. Mọi khao khát đang dâng lên trong làn khói.
Những nốt nhạc bị ảnh hưởng bởi phong tục dân gian giản dị không thể đo được chiều cao và độ dài của cuộc sống. Tất cả những bóng dáng quen thuộc lướt qua ngay lập tức.
Vào một ngày mùa đông lạnh giá, ai ngồi quanh đống lửa, kể lại những câu chuyện đã ấp ủ bấy lâu, cùng uống rượu với những kỷ niệm.Tôi có thể nghe rõ tiếng chó sủa từ xa, xé toạc bầu trời đêm yên tĩnh.
Thế là tôi nhìn thấy ánh mắt mẹ xuyên qua cây cầu mộng mơ, chạm vào cột sống rắn chắc của tôi bằng những ngón tay thô ráp.