Đường đời còn dài. Nhìn xung quanh, nó giống như một con đường quanh co, vòng vèo.
Trong suốt cuộc đời, chúng ta tiếp tục chạy mỗi ngày. Khi mệt, chúng ta dừng lại, nghỉ ngơi một lúc rồi tiếp tục chạy về phía trước.Những đường cong và đường thẳng đó thấm đẫm mồ hôi và in đầy dấu chân của chúng ta, sâu và nông, ghi lại từng phút, từng giây của cuộc đời chúng ta.
Cuộc sống giống như một cuộc đua, chúng ta có thắng có thua, và điều hiếm hoi là chúng ta phải vừa tận hưởng niềm vui đua xe vừa buông bỏ được nỗi nặng nề của thất bại.Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể làm được điều này.Chúng tôi luôn muốn chạy hết mình trong thời gian có hạn. Mỗi khi giành chiến thắng, chúng ta sẽ quên đi những giọt mồ hôi đã để lại trong quá khứ, sẽ quên đi nỗi đau đã bị tổn thương trong quá khứ, thậm chí sẽ quên đi những gì mình đã trải qua trên đường đi, bởi vì lúc này, chúng ta chỉ muốn được đắm chìm trong niềm hạnh phúc chiến thắng.Và khi chúng ta thất bại, chúng ta không muốn đối mặt với tình thế tiến thoái lưỡng nan đó.Chúng ta sẽ tiếp tục suy nghĩ về những điều chúng ta đã trải qua trên đường đi, những giọt mồ hôi chúng ta đã đổ ra và những nỗi đau chúng ta đã phải chịu đựng.Muốn rút lui, tôi nhìn lại, chỉ thấy rằng không có lối thoát.
Tuy nhiên, cuộc sống là một cuộc đua, bạn thua và bạn thắng.
Đột nhiên tôi nhớ đến cuộc thi thể thao hồi còn đi học. Mỗi đường chạy dài là một bài kiểm tra kép về thể lực và sức bền của vận động viên.Hết vòng này đến vòng khác, mỗi lần hoàn thành, mỗi tiếng hét, mỗi giọt mồ hôi đều chứa đựng sự nỗ lực của các cầu thủ.Nhưng chỉ có một nhà vô địch, và thất bại luôn đi kèm với thành công.Nhưng có bao nhiêu người sẽ chú ý đến những người dẫn đầu trong mọi cuộc đua. Họ không có thứ hạng và không có hào quang nhưng họ vẫn đồng hành cùng các vận động viên chạy hết vòng này đến vòng khác. Bao nhiêu người biết đến mồ hôi họ đổ ra, bao nhiêu người nhớ đến dấu chân họ để lại trên đường đua.Có lẽ chúng ta chỉ nhớ những cái lưng chạy của chúng, nhưng tôi nghĩ chúng ta nhớ đôi má đỏ bừng của chúng khi chạy, thật dễ thương dưới ánh nắng.Bởi, đối với họ, cuộc đua này cũng là cuộc đua của sự sống.
Không ai trong chúng ta biết khi nào chúng ta sẽ rời bỏ thế giới này. Công việc bận rộn chiếm rất nhiều thời gian của chúng ta nhưng vì mưu sinh và gia đình, chúng ta vẫn phải làm việc cật lực để sống.Hãy sống vì ngày mai hạnh phúc hơn.Vì vậy, trên con đường đỏ trắng này, chúng ta vẫn đang tiến về phía trước. Dù mệt mỏi hay đau đớn đến đâu chúng ta vẫn chạy hết mình.
Những người khác nhau có cuộc sống khác nhau và những con đường khác nhau. Tuy nhiên, tôi tin rằng dù sân đấu là gì thì cũng như mọi cầu thủ trên sân, họ sẽ dũng cảm tiến về phía trước trên sân của mình.
Con đường phía trước còn dài, điểm cuối còn rất xa, còn nhiều chặng đường để chúng ta chạy, nhưng chúng ta luôn thấy rằng ở điểm cuối phía xa sẽ có một người đứng đó chờ chúng ta đến, và người đó chính là chúng ta.Trong cuộc chạy đua của cuộc đời, chúng ta không chạy đua với người khác, không chạy đua với thời gian, cũng không chạy đua một quãng đường dài hơn trong một thời gian có hạn; đúng hơn là chúng ta đang chạy đua với chính mình. Đối thủ lớn nhất của chúng ta không phải là người khác mà là chính chúng ta.Nếu chúng ta đánh bại chính mình, chúng ta sẽ giành được cuộc sống.
Các bạn ơi, các bạn đã nghe thấy giọng nói vang dội và mạnh mẽ đó chưa, các bạn đã nghe thấy tiếng kêu đầy đam mê đó chưa? Chạy, ngẩng đầu lên, nhìn về phía xa, mỉm cười, lắc lư mồ hôi và chạy về phía bản thân chiến thắng của bạn!