Vào một ngày bình thường sau Ngày Arbor và trước Tết Thanh Minh, tôi dành thời gian để trở về quê hương.Khi đến gần trang trại cũ, mắt tôi sáng lên. Bốn cây Liquidambar được cha tôi trồng năm ông 78 tuổi đã lớn bằng cái bát và đang đâm chồi mới mạnh mẽ.Nhìn cây, tôi không khỏi nhớ cha.
Cha tôi sinh ra dưới gốc cây catalpa khi bà tôi đi làm đồng về. Điều này có thể đã định sẵn rằng cha tôi và cái cây sẽ không hình thành mối liên kết.Trùng hợp thay, năm cha tôi mất, cây catalpa cũng chết già.Đó là loại cây gì?Nó mọc cạnh con đường tôi phải đi qua khi vào tiểu học. Đó là một cây cổ thụ chỉ còn lại một nửa thân cây nhưng có bóng mát dày đặc và đã sống được gần trăm năm!Đó là một cái cây dùng sự sống bướng bỉnh của mình để chống lại số phận của thiên nhiên!
Khi bố tôi được hai tuổi thì ông nội tôi qua đời vì bệnh tật.Năm tôi bốn tuổi, bà ngoại lấy chồng khác, bố tôi theo mẹ tôi.Bị ảnh hưởng bởi những quan niệm truyền thống, cha tôi một mình trở về quê hương khi chưa đầy mười tuổi. Anh được mẹ chồng nhận nuôi và hàng ngày giúp hàng xóm kiếm củi để trang trải cuộc sống.Sau khi mười lăm, mười sáu tuổi, anh bắt đầu đốn củi và đốt than rồi bán cho thành phố Sâm Châu.Bố tôi làm việc chăm chỉ và không bao giờ phàn nàn nên người dân trong làng gọi ông là “Con La”.Mẹ tôi từng nói với chúng tôi rằng sở dĩ bà đồng ý lấy bố tôi lúc đó là vì ông sẵn sàng làm việc chăm chỉ, chịu khó.Bố tôi cũng không làm mẹ tôi thất vọng. Hơn 20 năm lao động thiếu thốn, chúng tôi phải dựa vào việc tích lũy điểm lao động để tồn tại, ông đã tự tay nuôi nấng chúng tôi, năm gái, hai trai, bảy chị em, nhưng ông chưa bao giờ vay mượn một hạt lương thực nào của tập thể hay tiêu quá một xu.
Năm 1980, bố tôi được dân làng bầu làm tổ trưởng sản xuất.Ông rất vui khi được ngành lâm nghiệp giao cho ông đứng đầu việc trồng rừng.Khi làm việc với dân thường chỉ cần ba câu là xong: cây mọc trên núi, người ở nhà lười biếng, tiền vào túi.Lực lượng lao động nam giới trong gia đình tuy ít nhưng bố tôi chưa bao giờ coi nhẹ nhiệm vụ trồng cây được tổ giao.Vào mùa trồng cây, chỉ cần trời không mưa, hàng ngày tôi phải dậy khoảng 5 giờ để đốn núi, đốt núi, đào hố.Dưới sự lãnh đạo của ông, ngôi làng đã thu được hơn 400 mẫu rừng linh sam trong năm đầu tiên và hơn 300 mẫu rừng linh sam trong năm thứ hai.Tính theo dân số lúc đó, trung bình mỗi người trồng được hơn 12 mẫu rừng.Hơn mười năm sau, hơn 700 mẫu rừng linh sam này đã trở thành nguồn thu nhập chính của mỗi hộ gia đình, linh sam đã trở thành “cây khẩn cấp”, cây cứu sinh.Và tôi cũng là người được hưởng lợi từ Rừng Firwood. Phần lớn học phí và các khoản phí linh tinh ở bậc THCS, THPT đều xuất phát từ đây.Chính vì ảnh hưởng này mà khi tốt nghiệp cấp 3, tôi cũng không hề nghĩ tới. Tất cả những nơi tôi nộp đơn đều là trường cao đẳng lâm nghiệp. Mặc dù làm bài thi không tốt nhưng tôi đã nhận ra mong muốn của mình là được nhảy từ Nongmen lên Linmen.
Năm 1982, đội sản xuất triển khai hệ thống trách nhiệm hợp đồng hộ gia đình. Sau khi luật lâm nghiệp được ban hành, bố tôi tập trung hơn vào việc trồng rừng và bảo vệ rừng.Núi trách nhiệm ở nhà được trồng nhiều rừng nhất trong làng, rừng tre và rừng hoa trà ở nhà được trồng nhiều nhất trong làng.Vào thời đó củi được sử dụng làm năng lượng, cha tôi có những yêu cầu rất nghiêm ngặt về việc chặt củi.Tôi nhớ có lần, tôi vào rừng thông và chỉ hái được ba cành của một cây thông lớn. Khi bố tôi biết chuyện, ông đã đánh tôi rất nặng.
Sau giữa những năm 1990, với nền kinh tế thị trường ngày càng đi sâu, hầu hết người dân trong làng đều sẵn sàng chặt cây trên núi nhưng không có nhiều người sẵn sàng trồng lại hoặc quản lý.Vào khoảng năm 2000, rừng thông và linh sam trước đây về cơ bản là những ngọn đồi cằn cỗi, dãy núi Camellia oleifera và rừng Nanzhu cũng bị trọc trụi.Nhưng chỉ có cảm xúc của bố tôi về việc trồng rừng là không thay đổi.Khi tôi lớn lên, bố tôi không còn khả năng trồng rừng nữa nhưng hàng năm cứ đến ngày Arbor Day, ông lại nhờ tôi mua một số cây giống mang về nhà trồng cây cùng ông.Lần nào tôi cũng nói: Tôi được cây nuôi dưỡng và bạn cũng được cây nuôi dưỡng hơn 20 năm. Bạn cần trồng cây - và trồng chúng từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Năm 2011, bố tôi qua đời, không để lại gì ngoài mấy mảnh gỗ.Mới năm ngoái, do nhu cầu xây dựng của thành phố, một số rừng hoa trà và linh sam ở nhà tôi đã bị tịch thu và tôi đã nhận được tiền bồi thường cho cây non.Và tôi đã tặng gì cho bố tôi?Ngay cả chiếc quan tài khi ông ra đi cũng do chính tay ông trồng, cắt và làm.Mỗi lần nghĩ đến điều này, nước mắt tôi lại trào ra.
Một cơn gió thổi qua, thanh nước đung đưa trước mặt tôi như lời kêu gọi, động viên của cha tôi.Tôi rất muốn quay về quá khứ và cùng bố trồng cây lần nữa!
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!