Nghĩ lại thì đã mấy ngày rồi tôi chưa về nhà nhưng trái tim lơ lửng của tôi vẫn chưa thể thực sự bình tĩnh lại được. Tôi ghét cảm giác này, và tôi cũng ghét sự an bài của số phận.
Cuộc sống sẽ tiếp tục như thường lệ. Sức mạnh của tình yêu có thực sự lớn đến thế không?Gần đây tôi bắt đầu nghi ngờ ý nghĩa sâu sắc của câu này. Tôi cảm thấy số phận của mình giống như được chiếu trên TV, nhưng hình dạng thật của tôi có thể được tìm thấy ở ngoài đời thực.
Thật sốc, nhưng bất lực. Tôi bối rối khi đứng trước ngã ba của số phận, bởi dù có chọn cách nào thì tất cả những gì tôi nhận được chỉ là làm hại người khác, nên tôi thà chọn trốn thoát vì thực sự tôi cảm thấy rất mệt mỏi.
Tôi bất lực trước cuộc sống như thế này. Tôi không muốn làm tổn thương bất cứ ai, tôi cũng không muốn bất cứ ai. Mọi người nên học cách trở nên mạnh mẽ. Tôi hy vọng rằng tôi cũng vậy. Con đường còn phải đi nhưng ai biết được nỗi đau sẽ kéo dài bao lâu.
Nếu cơn đau kéo dài quá lâu, nó sẽ trở thành một nghi lễ. Nó có vẻ là một câu nói rất triết lý, nhưng lại không thể giải thích được lý do.
Tôi không biết liệu Chúa quá tử tế với tôi hay đang cố tình trêu đùa tôi. Tóm lại là làm mình thấy bất lực nhưng có một người bạn thân trong đời là đủ rồi. Từ góc độ này, tôi vẫn nên cảm ơn Chúa.Dù con đường tương lai rất khó hiểu nhưng tôi biết mình không thể phụ lòng quá nhiều người nữa.
Vì những tổn thương tôi đã nhận phải.
Thực ra tôi cũng biết điều này là sai, nhưng bằng cách này tôi có thể nuốt thức ăn thành từng ngụm lớn. Lòng tôi sẽ bối rối đến bao giờ? Tôi rất muốn tìm ra câu trả lời nhưng khi quay lại, tôi nhận ra mình thậm chí còn không có một người bạn để nói chuyện. Thật sự đáng thương và buồn cười khi nghĩ về điều đó.