Ở trong nhà đã lâu, tôi chỉ muốn đứng bên ngoài thư giãn.Dù đang là ban đêm nhưng không có chút lạnh lẽo nào cả.Vì đây là mùa xuân.Khi tôi đi ra ngoài, trăng đã lên đến đầu cành, xung quanh chủ yếu là cây liễu.Vì vậy, khoảnh khắc này mang lại cho tôi một cảm giác rất đẹp: trên rặng liễu dưới ánh trăng, gặp gỡ mọi người sau hoàng hôn...
Khi trăng lên khỏi cành liễu cũng là lúc nhớ em.Ánh trăng sáng, cành liễu nhẹ, cảnh đẹp như vậy không thể chôn vùi nỗi nhớ nhung trong lòng… Dưới cảnh đẹp, nỗi nhớ lại càng mãnh liệt hơn.
Có lẽ, nhớ ai đó bất kể thời gian hay dịp nào.Nghĩ đi nghĩ lại, dù không có cảnh đẹp như vậy của rặng liễu phía trên vầng trăng, anh vẫn sẽ nhớ em vô hạn.
Nhìn ánh trăng, tôi chợt nhớ đến câu chuyện nổi tiếng “Đêm trăng sông xuân”.Tôi không còn nhớ được từ ngữ nữa, nhưng tôi có thể nhớ được ý nghĩa một cách mơ hồ.Khát khao mãnh liệt xuất phát từ từ đó.Sau đó, nó đã lay động tất cả mọi người và được truyền lại mãi mãi.
Tôi chưa so sánh được với cách viết của bài “Đêm trăng hoa sông xuân” vì tài năng của tôi có hạn và kiến thức còn nông cạn.Vì vậy, tôi không dám phạm sai lầm.Dù không dám mắc lỗi trong bài viết nhưng tôi dám làm đúng với suy nghĩ của mình.Dù không có sự chia ly lâu dài nhưng nỗi nhớ em cũng vô cùng mãnh liệt… Nhìn ánh trăng không cần phải bày tỏ tình cảm nữa.Nhưng sau khi quan sát một lúc lâu, tôi cũng thấy có điều gì đó khác biệt.
Nhìn mặt trăng trên bầu trời, phải mất một lúc.Tôi thấy nó cũng có cảm xúc như con người.Bạn thấy đấy, độ trắng của nó không phải là trắng tinh, trên đó có những đốm đen mơ hồ.Có lẽ những đốm đen đó là khi nó đang có tâm trạng không tốt.Hoặc có thể là vì nó thiếu cái gì đó… Tôi không quan tâm nó có vui hay không. Tôi chỉ nghĩ đến việc sẽ hạnh phúc biết bao nếu bạn được ở đây để thưởng thức cảnh đẹp của những hàng liễu trên vầng trăng.
Những cành liễu dưới ánh trăng đung đưa nhẹ nhàng theo cơn gió đêm dịu dàng, trông như một người phụ nữ duyên dáng… Cành liễu là cánh tay mềm mại của nó, còn thân cây là thân hình duyên dáng.Đối với cây liễu, tôi có một sở thích không thể giải thích được là muốn được gần gũi với chúng.Từ rặng liễu ven sông đến rặng liễu ngoài đồng, mỗi lần đi ngang qua đều dừng lại.Đặc biệt vào những mùa như mùa xuân, cây liễu mang đến cho tôi vẻ đẹp tươi đẹp hơn.Dưới trăng, liễu rũ, gió mát, cộng với nỗi nhớ nhung trong lòng, hiếm có cảnh tượng như vậy trong đời.Cuộc sống bận rộn đã khiến mỗi chúng ta trở nên rất bốc đồng, việc đứng dưới trăng ngắm liễu và nghĩ về mọi người chắc chắn sẽ khiến tâm trạng của bạn như đang trải qua một lễ rửa tội…
Vì đang là ban đêm nên không nhìn thấy rõ màu xanh của hàng liễu.Nhưng trong thâm tâm tôi biết rất rõ ràng rằng đây là vào mùa xuân tươi đẹp, nếu không nhìn kỹ thì màu sắc của nó hẳn là xanh mướt.
Trong lòng anh luôn so sánh em với cây liễu xanh mỏng manh.Tôi thích sự tự do và thoải mái của bạn, ngưỡng mộ sự mềm mại của bạn và thèm muốn sức sống của bạn.Giờ phút này, cây liễu dưới ánh trăng giống như em trong trái tim anh...
Nhiều khi định nghĩa của tôi về sự mất tích thật cay đắng.Tôi thậm chí còn tìm cách chấm dứt nỗi khao khát của mình để tâm trạng không còn bị nỗi khao khát vướng mắc.Về phần tại sao nhớ nhung lại cay đắng, là bởi vì một khi nhớ tới người mình nhớ, trong lòng sẽ có một tia đau đớn mơ hồ.Mặc dù nỗi đau không phải là loại khiến người ta muốn sống, nhưng cũng không phải là loại khiến tôi thích.Nhưng đêm nay, ánh trăng đẹp và hàng liễu xanh trong gió thổi khiến tôi cảm nhận được vẻ đẹp của sự khao khát.Có lẽ điều khiến tôi cảm thấy xinh đẹp là ánh trăng sáng, hoặc có thể là sợi liễu gai mỏng manh…
Đứng lặng lẽ ngoài cửa, người đàn ông trong nhà đã trút bỏ được mọi phiền muộn.Đêm xuân thực sự có thể cuốn đi mọi tâm trạng khó chịu.Tất nhiên, những trải nghiệm khó chịu đó cũng là do bạn gây ra...
Cảnh tượng dưới rặng liễu dưới ánh trăng lặng lẽ trôi qua. Khi tôi nhìn lại mặt trăng, tôi thấy nó đã cách xa cây liễu một khoảng.Có vẻ như nó cũng nhắc nhở tôi rằng tôi không thể nhớ ai đó quá lâu. Ngay cả khi tôi nghĩ về ai đó khi đứng ở nơi đẹp nhất, nó cũng sẽ khiến tôi đắm chìm trong khao khát.Khi tâm trạng của bạn bị ràng buộc bởi sự khao khát thì dù phong cảnh có đẹp đến đâu cũng không thể chạm tới trái tim bạn...
Hãy rút lại ánh mắt, giả vờ đang có tâm trạng và buông bỏ nỗi nhớ bạn… bởi vào lúc này, cảnh đẹp nhất đã đi rất xa.Và anh không muốn nhớ em một mình vào ban đêm.Nhưng tôi vẫn tự hào nói với bạn, đó là: đêm nay, tôi đã đứng ở nơi đẹp nhất và nghĩ về bạn!
----Bài viết được lấy từ Internet