Trước quê tôi có một cây tiêu huyền.Ông nội kể rằng khi ông còn nhỏ, cây tiêu huyền cao hơn 20 mét, tán cây rộng hơn chục mét.Đầu những năm 1960, dân làng đào rễ cây sung để lấp đầy dạ dày. Thân cây đột nhiên khô héo. Sau vài năm, hai nhánh mới bỗng nhiên mọc ra từ gốc.
Thời đó, dân làng thích dùng vỏ cây sung để làm gân cày khi cày ruộng. Vì vậy, cành của cây sung dâu hàng năm đều bị cắt bỏ và tái sinh hàng năm.Vỏ cây sung nhìn có vẻ cứng nhưng lại rất dai. Sau khi được ngâm trong nước, nó không chỉ mềm và bôi trơn mà không làm tổn hại đến sức lực của động vật mà còn bền.Lão Ngô Đồng bao phủ toàn bộ gân cày được hơn chục con trâu trong làng sử dụng hàng năm. Mặc dù cơ thể nó đầy những vết sẹo nhưng nó dường như không quan tâm. Mỗi mùa xuân về, cành nó như sữa mẹ vắt ra ngày càng nhiều.
Mãi đến khi học cấp hai tôi mới nhận ra rằng phượng không sống trên cây phượng. Dù không hiểu ý nghĩa của câu này nhưng trong tiềm thức tôi lại càng tôn trọng cây phượng hơn.Ba mươi năm sau, khi con gái tôi đang học cấp ba, nghe tôi kể về cuộc sống khó khăn của ông bà ngoại, nó trề môi nói: “Bố ơi, bố đang nói mơ phải không?”Tôi nghẹn ngào đến mức không thể nói được điều gì trong một thời gian dài.
Ngày xưa có hai cây cam mọc cạnh cây sung. Ông nội thường nói đó là cây dầu và muối của chúng tôi (tiền bán cam dùng để mua dầu và muối).Sau đó, những cây cam ngày càng teo lại và cuối cùng chết vào mùa hè năm thứ hai sau khi ruộng được chia cho các hộ.Một buổi sáng sau đó, ông nội lấy rìu chặt bỏ cành bên trái của cây sung. May mắn thay, bố tôi mang con trâu qua và nói sẽ để lại một ít để lột da nên đã cứu được cành còn lại.Những năm đó, bố tôi và những người nông dân trong làng bóc vỏ cây thường xuyên hơn. Từ đó trở đi, chuồng trại của mọi nhà trong làng bắt đầu đầy ắp, nụ cười trên môi bố tôi ngày càng thường xuyên hơn.
Về sau, trấn mở xe khách đến quận lỵ, trước cửa con đường hoàng thổ được trải sỏi.Tôi lên một chuyến xe buýt đông người, lần đầu tiên rời làng đến một trường cấp hai cách đó hơn ba mươi dặm để học.Những ngày tháng sắp tới, quê hương ngày càng xa tôi nhưng hoàn cảnh quê hương đang thay đổi từng ngày giống như sự trưởng thành của cá nhân tôi.Bóng cây sung già đang dần mờ đi, nhưng bước đường trưởng thành của tôi càng lúc càng lớn theo nhịp thời gian.
Vào mùa xuân, khi những cành mới của cây sung già đã mọc dày như cái bát, ông nội tôi đã đi đến cuối đời.Ông nội tôi đã hành nghề y học hơn 70 năm và đã cứu được vô số sinh mạng, nhưng ông lại miễn cưỡng sử dụng một liều thuốc đông y cho đến khi qua đời.Thế hệ ông nội tôi đã trải qua những bước lịch sử nặng nề, nhưng khi tiếng trống của thời đại nổi lên thì thế giới của họ đã tan nát.
Dịp Tết Bính Thân, tôi cùng vợ con về quê ăn Tết.Cuối cùng, tôi nhìn thấy cây Ngô Đồng già vẫn tràn đầy sức sống, nhưng khung cảnh luôn thay đổi trước mắt đã không còn như ông nội tôi từng tưởng tượng nữa.Tôi ảo tưởng rằng Lão Ngũ Đồng giống như hóa thân của ông nội tôi, nhưng bóng dáng của Lão Ngũ Đồng không còn cách nào khác là phải biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Hương vị của năm mới sau một thời gian dài vắng bóng vẫn đậm đà.Khi mặt trời lặn, con đường nhựa với đèn đường trước cửa vẫn tấp nập xe cộ khiến nơi đây trở thành một khung cảnh sống động.Tôi nhìn cây sung cô độc trước nhà mới, trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ: Tôi từng rất khao khát được đi du lịch thật xa, nhưng bây giờ nỗi nhớ sâu thẳm vô tình khắc trên trán tôi.Tôi không khỏi thầm đọc một bài thơ cổ: Trong sân, ngoại trừ cây paulownia cổ thụ, thân cây vươn tới tận mây; cành nó đón chim từ phương bắc và phương nam, và lá của nó bị gió thổi bay đi.Gió chiều mang theo tiếng chào, bầu trời đêm tối bỗng chốc trở nên rực rỡ...
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!