Khi bạn yêu một người đến mức tim đau nhức không muốn buông tay, không phải vì bạn sợ mình không chịu nổi đau đớn, mà vì bạn thực sự sợ mình sẽ không thể nhìn thấy mặt người ấy nữa!Khi bạn yêu một ai đó cho đến khi trái tim tan vỡ và bạn không muốn từ bỏ nó, không phải vì bạn sợ trái tim tan vỡ của mình sẽ không thể lành lại mà là vì bạn thực sự không thể chịu nổi khi nhìn thấy ánh mắt buồn bã của người ấy!Khi yêu một ai đó đến nỗi thân thể bầm dập, bầm dập không muốn rời xa. Không phải bạn sợ vết thương không lành mà là bạn thực sự sợ mất đi sự quan tâm của anh ấy trong cuộc đời bạn!
Thích là tâm trạng, yêu là cảm xúc.Đừng dễ dàng nói rằng lời hứa của tình yêu là món nợ còn nợ!Tình yêu là trách nhiệm.Đó không chỉ là ba từ đơn giản mà bạn nói to trong lúc nóng nảy!Bạn có biết nó có ý nghĩa gì không?Bạn có biết tâm hồn nó đau đớn thế nào không?Bạn có biết rằng cô ấy sẽ đưa ra quyết định cả đời chỉ vì vài lời này không?Nếu bạn không thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy và không thể có trách nhiệm với cô ấy thì xin bạn đừng nói ba chữ này!Tình yêu đến từ trái tim hơn là lời nói; tình yêu là của nhau hơn là mơ ước; tình yêu trong sáng và không bao giờ lẫn lộn với bất kỳ sự đạo đức giả nào!
Một ngàn năm trước tôi là một con cáo trắng vô tư.Tôi bị thương nặng trong cuộc vây hãm của một thợ săn. Kéo lê thân hình nặng nề của mình, tôi tuyệt vọng bỏ chạy. Tôi không biết mình đã chạy bao lâu và chạy bao xa. Tôi nhìn thấy một chàng trai trẻ đẹp trai với khuôn mặt hiền lành và giản dị trước mặt tôi. Cuối cùng tôi không thể chống nổi cơ thể mệt mỏi của mình và ngã xuống...
Em tưởng cuộc đời mình thế là xong, nhưng khi tỉnh dậy em thấy thật ấm áp, mới nhận ra mình đang nép trong vòng tay anh.Bạn đã chăm sóc tôi rất tốt, băng bó vết thương cho tôi và nói cho tôi biết suy nghĩ của bạn. Anh đã yêu em và thực sự mong muốn được ở bên nhau mãi mãi và không bao giờ xa nhau nữa!Nhưng sao tôi, một con cáo trắng nhỏ bé khiêm tốn, lại dám mong đợi loại tình yêu này!Trong chớp mắt, vết thương của tôi đã lành. Để em có một cuộc sống tốt đẹp hơn, anh đã chọn cách ra đi với đủ loại bất đắc dĩ.
Trong đêm khuya anh hát bài cô đơn một mình và nghĩ đến việc được ở bên em.Mỗi ngày tôi cầu xin như Phật ở bên bạn, cho dù phải trả giá bằng mạng sống!Cuối cùng Đức Phật thương xót tôi và đồng ý biến tôi thành người, nhưng sau một ngày tôi sẽ biến thành hư vô... Chờ đợi ngày này gian khổ lắm, nhưng không ngờ rằng bạn không còn là chàng trai trẻ như khi thành đạt nữa. Những dòng chữ hạnh phúc màu đỏ dán đầy cửa sổ... Tôi thấy đau thấu tim!Rốt cuộc, sự chờ đợi gian khổ chỉ dẫn đến cô đơn... Chỉ cần thấy người mình yêu hạnh phúc là đủ rồi!Khi tôi khóc, tôi vui hay buồn?!Cho dù kiếp trước vận mệnh chỉ có thể trôi qua ở kiếp sau, cũng vẫn đáng giá!Những giọt nước mắt pha lê trắng rơi trên tay Phật. Trong bóng tối, tôi thấy Phật lắc đầu và nói điều gì đó...
Tôi là một con cáo trắng mà bạn đã thả ra từ hàng ngàn năm trước. Dù định mệnh không ở bên nhau nhưng trong lòng chúng ta chỉ cần có nhau là đủ rồi!Tất cả chúng ta đều được định sẵn là những người qua đường trong cuộc đời nhau!Có lẽ đây là định mệnh, có thể đây là định mệnh, có thể có quá nhiều khả năng...
----Bài viết được lấy từ Internet