Hoàng hôn buông xuống từ dãy núi xa.Khi ánh nắng trắng xóa quét qua con đường hẹp dưới chân núi, trong mắt tôi đầy mơ hồ.
Một mẩu ngải cứu kiễng chân, đốt lên máu nóng, niềm mong đợi như lau sậy trước gió.Những cây cổ thụ vướng dây leo chết là nơi trú ngụ của loài quạ đã mất tích hàng nghìn năm.Đôi cánh màu mực tỏa ra màu sắc mãnh liệt và từ từ tan chảy trong không khí.
Trên đỉnh núi chỉ còn lại xác của mặt trời, khe núi trong lòng đất dần dần bị lấp đầy bởi bóng cây.Chỉ có cơn gió đó thu hoạch được sóng lúa thơm.Chiếc lá tiêu khô héo cuốn đi năm tháng, lặng lẽ rời khỏi cành, mang theo năm tháng.Các đốm và quầng sáng là đôi mắt có thể nhìn xuyên qua nóng và lạnh. Cái nhìn khinh bỉ của nó phá hủy những lời hứa hẹn trong ngày.Chỉ có huyền thoại mới có thể tin vào huyền thoại.
Phác thảo làng bác bỏ sự phù phiếm dưới mái hiên và nghiền nát tiếng cười của trẻ em thành cát bụi hỗn loạn.Ném một sợi ánh sáng quanh thế giới sắp nổi lên, làn khói sẽ nhân cơ hội thoát ra khỏi cơ thể của hoàng hôn.Tuy nhiên, họ đã bị đàn gia súc và cừu quay về giẫm nát thành từng mảnh và rải rác thành những hình thù vô đạo đức.
Từ lúc này trở đi, dòng sông trở thành sợi dây cỏ, bò trên những cành đã bị năm tháng vặn vẹo, nuốt chửng những giấc mơ chưa kịp nảy mầm.Chảy lặng lẽ, thấm ướt nỗi cô đơn vào ký ức rỉ sét.Ngay cả khi bạn nói lời tạm biệt với sự hối hả và nhộn nhịp đó thì ngày tận thế vẫn là đích đến của nó.
Khi cả cuộc đời đang lơ lửng trong cơn xuất thần, những cây dâu bên ao tràn ngập niềm phấn khởi hiếm có.Tiếng lá xào xạc rũ bỏ bao năm mệt mỏi, rải những mảnh ký ức vào làn gió chiều mỗi lúc một mạnh.Bạn có thấy nó không?Nó bị gió thổi đen kịt.Nhưng, chỉ có màu đen mới là nền an toàn, đó chính là nỗi trăn trở đau lòng nhất của những người xa quê hương.Một con gà nằm trên cành, Kinh Ca ngàn năm mở trang tựa.
Trái đất vô cùng rộng lớn nhưng lại bị sương mù hoàng hôn đè xuống, chúng ta chỉ có thể thở dài nặng nề.Cơn gió buổi tối khắp nơi nâng cao các góc của trái đất và đập mạnh vào những lòng bàn tay đen.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!